Meeting dole

truyện tranh Meeting dole
SƠ LƯỢC
emoĐịnh mệnh đã cho họ gặp nhau lúc nhỏ, một cô bé lì lợm tinh nghịch và một chàng hoàng tử lạnh lùng vô cảm, một cô bé trầm tính xinh đẹp và một cậu bé lanh lợi hoạt bát vui vẻ. Ông trời cho họ gặp nhau rồi lại chia cắt họ, sau bao nhiêu năm họ gặp lại nhau liệu họ có nhận ra nhau và yêu nhau???

Tác giả: Ty Sociuu

Nhóm dịch: BlogTruyen.Com

Thể loại: 16+

Đăng bởi: Ty Sôciu's Trạng thái: Đã hoàn thành

Số lượt xem: 23557 Theo dõi: 11

Update: 17/07/2014 11:05



TỔNG HỢP (2 CHƯƠNG)

emo— Giới thiệu sơ lượt về nhân vật:
• Ken(Nam chính): là thiếu gia cùa một tập đoàn điện tử và thời trang đứng thứ nhẩt cả nước,có đai đen tekwondo bạn thân của Bi
- ngoại hình: gương mặt cực cool với vẻ đểu cáng >"<, thân hình chuẩn cao 1m75, thuộc nhóm máu A.
- tính cách: lạnh lùng và chưa yêu ai bao giờ :/
• Kyo(Nữ chính): là một cô gái thôn quê gia đình làm nghề trồng trọt mồ côi ba từ nhò phãi sống với mẹ, bạn thân của Bo
- ngoại hình: mi nhon, điện nước thiếu thốn,cao 1m63,nhóm máu O
- tính cách: hoạt bát, láu lĩnh, cá tính hơi lanh chanh xíu cũng chưa có mối tình nào
• Bi(Nam chính): là cậu chủ cùa một công ty sản xuất nước hoa đứng thứ hai cả nước
- ngoại hình: cao 1m75, gương mặt sociu >"< nhóm máu AB
- tính cách: hoạt bát, lanh lẹ và rất chung tình với mối tình đầu lúc nhỏ
• Bo(Nữ chính): gia đình rất giàu có nhưng do công ty của ba bị phá sản nên gia đình trở nên nghèo khổ
- ngoại hình: thân hình cực chuẩn, cao 1m7
- tính cách: hiền lành, tốt bụng, học giỏi,lúc đầu cực kì ghét mẹ :(


                        CHAP1: CUỘC GẶP GỠ THỨ NHẤT

Cuộc sống đâu ai đoán trước được điều gì, thời gian cứ đến rồi lại đi, niềm vui nổi buồn ai ai cũng từng trải qua. Một cô bé cứ tưởng mình là người hạnh phúc nhất trên thế gian này vì có cả bố và mẹ yêu thương, gia đình tuy không được khá giả như bao nhiêu người khác nhưng cô bé vẫn cảm thấy hạnh phúc vô cùng, rồi bổng một ngày hạnh phúc của cô bé ấy tan vỡ

    ……TP. Hồ Chí Minh ngày 6/3/2012…..

Hôm nay chính là ngày sinh nhật tròn 6tuổi của Bo, một cô bé dễ thương lanh lẹ và rất ngoan ngoản vâng lời và giúp đỡ người khác như lời của mẹ dặn. Bo đang ngồi chơi trong phòng với con gấu bông mà bố nó tặng thì  trời chợt đổ mưa to, Bo ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ

 - Mưa rồi!

 Bo ngơ ngác nhìn những giọt mưa như trút nước đang đổ ào xuống sân chợt nó nhìn thấy một chiếc xe con đang đậu trước cổng nhà, nó tò mò không biết ai

  “ Ầm..ầm ”

Tiếng sấm sét vang to làm Bo giật mình, nó không còn để ý đến chiếc xe nữa mà vội vàng leo xuống giường rồi chạy ngay đến phòng bố mẹ đễ xin ngủ chung vì thường ngày nó vẫn hay như vậy. Khi đến gần phòng bố mẹ thì nó chợt dừng lại tay ôm chặt gấu bông và lắng nghe tiếng nói phát ra từ phòng bố mẹ.

-         Tôi mệt mõi lắm rồi! Anh cứ làm cái công việc nghèo nàn đó thì chừng nào cái nhà này mới khá lên đây hã.

-         Em à! Nhỏ tiếng thôi kẻo con nó nghe thấy sẽ buồn đó hôm nay là sinh nhật con mà em.

-         Nó nghe thì kệ nó, bây giờ tôi cũng chả quan tâm nữa, tôi không muốn cứ sống cái cảnh nghèo nàn này nữa, hễ gặp mấy đứa bạn tôi thấy ai cũng khá giả tôi cảm thấy xấu hổ lắm anh biết không hã?

-         Em à! Anh sẽ cố gắng mà, nếu cố gắng thì biết đâu chúng ta sẽ gây dựng lại được cơ nghiệp trước đây ta có thì sao

-         Tôi không muốn nói nhiều với anh nữa làm ơn kí tờ đơn Ly Hôn trên bàn giùm tôi nhanh đi

Mặc cho tiếng năng nĩ của người đàn ông đó bà ta vẫn cương quyết một mực đòi ông ta phải kí vào tờ đơn, cuối cùng người đàn ông đó cũng kí vào tờ đơn rồi bà ta cầm tờ đơn quay lưng bỏ đi. Và khi mở cánh cửa phòng ra thì ngay trước mặt bà ta là hình ảnh đứa con gái nhỏ trên tay ôm chặt gấu bông ngây người nhìn bà ta.

 - Mẹ ơi! – Bo cất tiếng gọi mẹ

Người đàn bà đó ngồi xúng, đặt 2tay lên vai nó, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má của bà ta khiến Bo cảm thấy đau lòng

-         Từ giờ không còn mẹ chăm lo nữa thì con phải sống thật tốt với bố nhé

-         Mẹ nói gì vậy? – Bo ngơ ngác

-         Mẹ xin lỗi! Xin lỗi con rất nhiều

Nói xong bà ta đứng phắt dậy rồi chạy nhanh ra cổng leo lên chiếc xe mà nó thấy lúc nảy rồi chiếc xe từ từ lăn bánh đi cũng như bóng mẹ nó từ từ khuất dần, lúc này nó mới tiếng vào căn phòng của bố mẹ nó và trước mặt nó là hình ảnh người bố đang dùng hai tay úp mặt lại, nó bắt đầu cất tiếng nói trong trẻo của mìh lên

-         Bố ơi!

Tiếng gọi của nó làm người đàn ông kia phải giật mình, ông ngẩng mặt lên vội vàng chùi đi nước mắt ngồi nhìn Bo

-         Sao con lại ở đây? Mau về phòng ngủ đi mai còn đi học

-         Trời mưa như thế này mà mẹ đi đâu vậy bố?

Ánh mắt ngây thơ của nó nhìn bố nó khiến ông ấy cảm thấy đau lòng, ông đưa tay ôm nó vào lòng

-         Con à! Từ giờ chỉ còn bố con ta nương tựa vào nhau mà sống thôi, mẹ con đã đi bỏ hai bố con ta rồi

Nghe bố nói thế Bo bẳ đầu rưng rưng nước mắt và cố phủ nhận lời bố nó nói

-         Không phải đâu bố nói xạo mẹ thương hai bố con mình lắm mà, mẹ không bỏ con với bố đâu, không đâu huhu

Bo vừa nói vừa òa lên khóc rất to bố nó thấy vậy cũng ôm nó chặt nó rồi rơi nước mắt. Ngày sinh nhật 6tuồi của nó đấy, từ hạnh phúc chuyển thành sự đau khổ, từ niềm vui chuyển thành nổi buồn.

          …..Sáng hôm sau….

Một ngày mới bắt đầu nhưng trong lòng Bo vẫn ẩn chứa nổi buồn chắc vì sự việc ngày hôm qua nó vẫn nhớ rõ từng chi tiết, bố nó đưa nó đến trường đi học nhưng từ đầu tiết cho đến giờ ra về nó chẳng nói chẳng rằng cũng chẳng chịu chơi với ai, các bạn trong lớp được bố và mẹ đưa về ai ai cũng cười hạnh phúc còn nó thì chỉ đứng dựa ở cái cột trong trường rồi đưa ánh mắt buồn nhìn các bạn.

-         Sao bố vẫn chưa đến đón mình? Hay bố bận gì chăng? – Bo nói thầm trong bụng.

Bo tiến đến ngồi lên chiếc xích đu trong khuôn viên nhà trường rồi tiếp tục tìm bố, bổng một chiếc xe con màu đen trong rất sang trọng dừng lại trước cổng trường tiểu học của nó. Một người đàn bà xinh đẹp mặc đồ rất sang trọng và quý phái bước xuống xe và được cô hiệu trưởng ra đón, nhưng nó chẳng để ý gì mà chỉ ngó qua ngó lại xem bố nó đến chưa. Trong xe một cậu bé trạc tuổi nó bước ra, cậu ta nhìn xung quanh rồi sau đó tiến đến chổ nó

-         Này tóc 2 bím

-         …- Bo ngước mặt lên nhìn cậu bé nhưng vẫn im lặng không trả lời

-         Tới tên Bi, từ giờ tớ sẽ học ở trường này mình làm quen nhá

-         …- Bo vẫn im lặng và nhìn

-         Nếu cậu không muốn nói chuyện thì thôi vậy – Cậu bé buồn rồi định quay lưng đi thì chợt Bo cất tiếng làm cậu ta quay lại và tiếp tục nói chuyện

-         Tớ tên Bo (Bo)

-         Hihi sao cậu ngồi đây một mình vậy? (Bi)

-         Tớ chờ bố đến đón (Bo)

-         Sao trông cậu buồn vậy? (Bi)

-         …- Bo rưng rưng nước mắt

-         Thôi cậu đừng khóc coi như là tớ chưa hõi đi, mẹ tớ bảo khóc xấu lắm cậu đừng khóc nha cậu dễ thương lắm í, cho cậu kẹo nè đừng khóc nữa nha

Nói xong Bi lấy trong túi ra một thanh kẹo sôcôla rồi tặng cho Bo làm nó ngưng khóc rồi hai đứa trẻ ngồi nói chuyện với nhau thật vui vẻ có lẽ khi nói chuyện với Bi thì Bo đã quên đi chuyện buồn và cười trở lại. Đang nói chuyện thì bố của Bo đến cắt ngang cuộc nói chuyện, Bo thấy bố liền vui mừng đứng dậy.

-         Thôi bố tớ đến đón rồi tớ về nhà mai đi học mình gặp nha tớ hoc lớp 1a2 đó hi (Bo)

-         Ừ mai gặp hi (Bi)

Nói xong Bo chạy ngay đến chổ bố rồi chiếc xe từ từ lăn bánh về Bi đứng nhìn cô bé làm tim mình giao động từ từ khuất dần

-         Mong mau đến ngày mai (Bi)

 

                  — Ngày Hôm Sau —

Bố Bo như thường lệ chở cô bé đến trường khi đi ngang qua tiệm kem bên đường Bo chợt nằng nặc đòi Bố mua cho bằng được cây kem, vì chiều ý con gái ông dừng xe lại

-         Con đứng đây để bố qua đường mua kem cho con nha, đứng yên đó

-         Dạ – Bo cười tươi nhìn bố

Bố nó qua bên đường mua kem cho Bo rồi sau đó trở lại Bo nhìn thấy bố nó cầm kem cho mình nên vui mừng gọi bố, ông nhìn nó cười mà không chú ý đến chiếc xe tải đang lao thẳng tới

   “ Rầm..”

Mọi người la lên thất thanh rồi bu quanh lại, Bo hốt hoảng chạy nhanh tới chổ bố nó đang nằm giữa đường và xung quanh toàn là máu, những tiếng nấc của nó bắt đầu vang lên, nó chạy đến lay lay bố nó dậy

-         bố ơi! Đừng ngủ nữa dậy đi..hức..dậy chở con đi học trể học rồi bố ơi..huhu..oa oa – Bo mặt tái nhợt

Nó vừa khóc thật to vừa gọi bố nó nhưng ông vẫn nằm bất tình xung quanh nó toàn là máu chợt mắt Bo mờ dần ngồi nó ngất xỉu nhưng bên tai vẫn nghe rõ tiếng “ Bí bo..bí bo”..Bi thì khi nghe nói Bo học lớp 1a2 nên cậu bé cũng xin mẹ chuyển đến lớp đó học, mới sáng sớm cậu bé háo hức đến trường rồi nhìn xung quanh lớp tìm kím Bo nhưng không thấy, các tiết học cứ thế trôi qua rôi đến giờ ra về..

-         Cậu bảo ngày mai sẽ đến mà! Hay cậu ấy bệnh? – Bi đăm chiêu suy nghĩ

Đang suy nghĩ thì mẹ Bi đến đón cậu bé về

emomới viết truyện nên mong các bạn ủng hộ Ty nha cảm ơn nhiều ạ emo


Tiếc gì một like nào các bter!!! {{cTotalLikeOrDisLike}}
{{cTotalLike}} {{cTotalDisLike}}
loading...

Đang tải...



ĐĂNG LỜI BÌNH


Hãy đăng nhập để đăng lời bình!